Trong nhiều năm, ngành thời trang vận hành theo công thức quen thuộc: bán càng nhiều hàng mới càng tốt. Nay công thức ấy đang thay đổi khi áp lực môi trường, chi phí nguyên liệu tăng cao và tâm lý tiêu dùng thận trọng hơn buộc các hãng phải tìm cách giữ khách lâu hơn thay vì chỉ liên tục đẩy khách mua thêm.
Một món đồ được mang đi sửa chữa, nâng cấp, đồng nghĩa với việc khách hàng quay trở lại cửa hàng, tiếp tục tương tác với thương hiệu và được nhắc nhớ rằng sản phẩm họ đang sở hữu vẫn còn giá trị. Đó là cơ hội để thương hiệu củng cố niềm tin chất lượng, tăng lòng trung thành và thậm chí mở ra khả năng bán thêm dịch vụ hoặc sản phẩm mới.
Với phân khúc xa xỉ, chiến lược này càng rõ nét. Những thương hiệu như Hermès hay Louis Vuitton từ lâu đã duy trì các xưởng phục hồi chuyên biệt cho đồ da thủ công, với thời gian sửa chữa có thể kéo dài nhiều tháng.
Một chiếc túi được gửi về Paris để thay quai, làm mới lớp da hay chỉnh lại đường chỉ không đơn thuần là một dịch vụ kỹ thuật, mà là lời khẳng định rằng món đồ ấy đủ giá trị để được chăm sóc như một tài sản. Khi khách hàng tin chiếc túi có thể đồng hành hàng chục năm, mức giá hàng nghìn USD trở nên dễ chấp nhận hơn rất nhiều.
Ở nhóm phổ thông, chiến lược này được triển khai theo cách linh hoạt hơn. Levi’s cung cấp dịch vụ sửa và tùy chỉnh quần jean với mức phí chỉ vài USD. Uniqlo mở Re.Uniqlo Studio để khách có thể vá lỗi nhỏ, thay nút hoặc chỉnh sửa cơ bản ngay tại cửa hàng. Burberry thì đi xa hơn với chương trình nâng cấp khăn quàng cũ thành sản phẩm mới.
Theo Channel News Asia, sau nhiều năm chạy theo thời trang nhanh, không ít khách hàng bắt đầu đặt câu hỏi liệu món đồ mình mua có thực sự đáng tiền và dùng được bao lâu. Dịch vụ sửa chữa giúp các thương hiệu đưa ra một câu trả lời thuyết phục: món đồ ấy không kết thúc giá trị sau khi thanh toán.
Theo Quỹ Ellen MacArthur, kéo dài vòng đời quần áo thông qua sửa chữa, tái sử dụng và tái chế là một trong những hướng đi quan trọng để giảm áp lực lên tài nguyên và cắt giảm rác thải thời trang. Nhưng với các hãng, lợi ích không dừng ở thông điệp bền vững. Nó còn là một cách đánh bóng hình ảnh trách nhiệm xã hội trong khi vẫn củng cố mối quan hệ tiêu dùng lâu dài.
Thậm chí, trước áp lực ngày càng lớn về môi trường, nhiều nhà thiết kế và thương hiệu đã chuyển hướng sang việc tái sử dụng vật liệu cũ, biến những món đồ tưởng chừng bị bỏ đi thành các thiết kế mới mang giá trị thẩm mỹ và sáng tạo cao.
Một trong những hướng đi phổ biến là tận dụng vải tồn kho, chất liệu thừa từ các bộ sưu tập cũ hoặc quần áo đã qua sử dụng để tạo nên sản phẩm mới. Những chất liệu này được cắt may, nhuộm hoặc kết hợp lại theo cách sáng tạo để hình thành các thiết kế hoàn toàn khác biệt. Nhờ vậy, mỗi món đồ tái chế thường mang tính độc bản, khó có thể sản xuất hàng loạt như thời trang thông thường.
Không chỉ các thương hiệu mới, nhiều nhà mốt lớn cũng bắt đầu đưa yếu tố tái chế vào bộ sưu tập của mình. Các sàn diễn thời trang quốc tế gần đây thường xuyên xuất hiện những thiết kế được làm từ vải tái chế, denim cũ, hoặc quần áo vintage. Điều này cho thấy thời trang bền vững không còn là một khái niệm mang tính thử nghiệm mà đã trở thành một phần của dòng chảy chính trong ngành thời trang toàn cầu.
Xu hướng này cũng gắn liền với sự thay đổi trong hành vi của người tiêu dùng, đặc biệt là ở thế hệ trẻ. Ngày càng nhiều khách hàng quan tâm đến nguồn gốc sản phẩm, quy trình sản xuất và tác động môi trường. Vì vậy, họ sẵn sàng lựa chọn những món đồ được sản xuất bền vững, thậm chí chấp nhận mức giá cao hơn nếu sản phẩm có câu chuyện và giá trị lâu dài.
Theo nhiều báo cáo của ngành này, thị trường thời trang tái chế được dự đoán có thể đạt hơn 12 tỷ USD vào năm 2030. Sự tăng trưởng này phản ánh nỗ lực của các thương hiệu trong việc giảm lượng rác thải dệt may - vấn đề đang gây lo ngại lớn đối với môi trường. Mỗi năm, ngành thời trang thải ra hàng triệu tấn quần áo và vải vóc, khiến các nhà mốt buộc phải tìm kiếm những mô hình sản xuất bền vững hơn.
Tại Việt Nam, NTK Nguyễn Hoàng Tú mới đây cũng vừa đánh dấu sự trở lại với bộ sưu tập Thu - Đông 2026 mang tên Đinh trình diễn tại TP.HCM tối 8/5. Theo đó, các thiết kế sử dụng khoảng 50% vật liệu đến từ vải tồn của nhà máy, 20% vật liệu secondhand và 30% được nhập khẩu chính ngạch.
Đặc biệt, việc sử dụng 50% vải tồn dư được nhuộm thủ công từ ba miền đất nước không chỉ tạo nên dải màu sắc tự nhiên, phong phú mà còn khẳng định dấu ấn của kỹ nghệ Việt trong dòng chảy thời trang đương đại. NTK Nguyễn Hoàng Tú cho biết, thay vì chạy theo vòng xoáy xu hướng ngắn hạn của ngành công nghiệp may mặc, anh dành thời gian tìm hiểu vật liệu từ những đặc tính nguyên bản nhất, đặc biệt là các loại vải dư, cũ, sờn, rách.
Theo Nguyễn Hoàng Tú, khái niệm “thời trang muôn kiếp” được hiểu là chất liệu không bị giới hạn bởi vòng đời sử dụng. Những món đồ cũ, sau khi được xử lý và tái cấu trúc, có thể tiếp tục tồn tại trong một hình hài mới và mang theo câu chuyện riêng của chúng. Song song với phần trình diễn thời trang, triển lãm Chạm tái hiện quy trình xử lý vật liệu tại xưởng của Nguyễn Hoàng Tú.
Khách mời tại triển lãm được tận mắt thấy những chiếc quần jeans cũ kỹ được tách lớp, cắt ghép và sắp đặt lại trong một trật tự mới. Đây là giai đoạn quan trọng nhất để phá bỏ định kiến về đồ cũ, khẳng định rằng khi cấu trúc thay đổi, giá trị của vật liệu sẽ được nhìn nhận theo một cách hoàn toàn khác biệt.
Bên cạnh đó, kỹ thuật nhuộm sắt (Iron-dye) cũng được giới thiệu tại triển lãm. Thay vì sử dụng hóa chất công nghiệp độc hại cho cả người dùng và môi trường, các sản phẩm tận dụng phản ứng tự nhiên của vật liệu để tạo nên các gam màu trầm mặc, mang tính thủ công cao. Theo nhà thiết kế, quá trình xử lý thủ công không chỉ tạo dấu ấn riêng cho từng sản phẩm mà còn góp phần kéo dài vòng đời của chất liệu cũ.
Các triển lãm mang tầm cỡ bảo tàng và những phòng khách riêng tư đang trở thành chiến lược tăng trưởng mới của ngành hàng xa xỉ tại Trung Quốc, khi người tiêu dùng tìm kiếm những cách kết nối sâu sắc hơn với các thương hiệu...
Các thương hiệu làm đẹp Trung Quốc đã dần chinh phục được niềm tin của người tiêu dùng về chất lượng sản phẩm gắn liền với mức giá cao. Nhưng thách thức thực sự mới bắt đầu: biến vị thế cao cấp thành lợi nhuận bền vững và lòng trung thành lâu dài...
Nhiệt độ tăng cao tại các trung tâm sản xuất may mặc ở châu Á đang làm suy giảm năng suất lao động, đe dọa sức khỏe của hàng triệu công nhân...
Chuyên gia Jessica Ramírez, đồng sáng lập công ty tư vấn The Consumer Collective, cho rằng Ralph Lauren đã tận dụng tốt di sản gắn liền với thể thao và biến nó thành lợi thế để thu hút khách hàng hiện đại. Đây là điều mà nhiều thương hiệu lâu đời khác có thể học hỏi...
Sự thay đổi của khung pháp lý đối với ngành mỹ phẩm và chăm sóc cá nhân đang đặt ra yêu cầu cao hơn về quản trị vòng đời sản phẩm, truy xuất nguồn gốc và minh bạch chuỗi cung ứng. Trong bối cảnh đó, tuân thủ quy định trở thành yếu tố quyết định khả năng cạnh tranh và phát triển bền vững của doanh nghiệp...
Theo thống kê mới nhất từ Bộ Tài chính, hiện cả nước có 859.048 doanh nghiệp đang hoạt động sản xuất kinh doanh, trong đó doanh nghiệp nhỏ và vừa chiếm khoảng 97%. Đảng và Nhà nước ta đã ban hành nhiều chủ trương, chính sách hỗ trợ khu vực kinh tế này, nhưng trong quá trình thực thi vẫn còn nhiều điểm nghẽn cần sớm được tháo gỡ.
Từng bị xem là loài cỏ dại mọc ven bờ ruộng, rau má ở làng cổ Đông Sơn (phường Hàm Rồng, tỉnh Thanh Hóa) nay đã trở thành cây trồng chủ lực của nhiều hộ dân, mang lại nguồn thu nhập ổn định hàng trăm triệu đồng mỗi năm. Sự chuyển đổi từ những ruộng hoa màu kém hiệu quả sang trồng rau má không chỉ nâng cao giá trị kinh tế trên cùng diện tích đất mà còn góp phần gìn giữ một loài cây đã gắn bó với vùng đất cổ suốt hàng nghìn năm.