Đồ họa thông tin dưới đây xếp hạng một số nền kinh tế lớn theo tỷ trọng vàng trong tổng dự trữ chính thức.
Dữ liệu được Hội đồng Vàng Thế giới (WGC) tổng hợp trong bảng Thống kê Tài chính Quốc tế tháng 8/2026, nhưng thời điểm ghi nhận của từng nước không giống nhau. Chẳng hạn, số liệu của Mỹ, Trung Quốc, Nhật Bản và Ấn Độ tính đến tháng 6/2026; Italy, Thụy Sỹ và Saudi Arabia đến tháng 5/2026; còn Đức, Pháp, Hà Lan và Tây Ban Nha đến tháng 4/2026.
Các nền kinh tế phương Tây chiếm phần lớn vị trí dẫn đầu. Tại 4 nước đứng đầu, vàng chiếm xấp xỉ 4/5 tổng dự trữ của ngân hàng trung ương. Hà Lan xếp thứ năm, với tỷ trọng 72,9%.
Trung Quốc là ví dụ cho thấy lượng vàng nắm giữ không phản ánh đầy đủ vai trò của kim loại quý này trong kho dự trữ quốc gia. Tỷ trọng vàng còn phụ thuộc vào quy mô và cơ cấu của các tài sản dự trữ khác.
Trung Quốc sở hữu 2.306 tấn vàng, lượng nắm giữ lớn thứ tư trong số các nền kinh tế được thống kê. Tuy nhiên, vàng chỉ chiếm 8,6% tổng dự trữ của nước này. Nhật Bản có tỷ trọng gần tương đương, ở mức 8,7%, với 846 tấn vàng. Tại Ấn Độ, 880 tấn vàng chiếm 17,7% tổng dự trữ.
Canada đứng cuối bảng với tỷ trọng 0%, dù là một trong những quốc gia sản xuất vàng lớn trên thế giới. Nước này đã bán hết lượng vàng dự trữ chính thức còn lại vào năm 2016.
Canada không bán hết vàng dự trữ trong một lần mà giảm dần lượng nắm giữ suốt nhiều thập kỷ. Quá trình này bắt đầu sau khi hệ thống Bretton Woods sụp đổ vào đầu những năm 1970, chấm dứt cơ chế tiền tệ quốc tế gắn đồng USD với vàng. Từ đó, vàng không còn giữ vai trò quan trọng như trước trong việc bảo đảm giá trị tiền tệ.
Canada sau đó từng bước chuyển sang nắm giữ trái phiếu chính phủ nước ngoài và các tài sản tài chính khác. Trong giai đoạn 1970-1980, nước này đã bán hơn 90% lượng vàng dự trữ. Đầu những năm 1980, Chính phủ Canada chính thức quyết định tiếp tục bán số vàng còn lại.
Theo Bộ Tài chính Canada, các loại chứng khoán sinh lời cố định chất lượng cao, như trái phiếu chính phủ, phù hợp với mục tiêu quản lý dự trữ của nước này hơn so với vàng. Những tài sản này dễ chuyển đổi thành tiền mặt, mang lại nguồn thu từ lãi và ít biến động hơn, qua đó giúp danh mục dự trữ ổn định hơn.




Khoảng 40% diện tích đất trên thế giới đã bị suy thoái, ảnh hưởng tới gần 3,5 tỷ người và ngày càng đe dọa an ninh lương thực, nguồn nước, sinh kế và ổn định kinh tế. Hội nghị COP17 tại Mông Cổ đang tìm kiếm các giải pháp chống sa mạc hóa, đồng thời mở ra một hướng tiếp cận mới: biến phục hồi đất từ một khoản chi phí môi trường thành một lĩnh vực đầu tư có khả năng tạo ra giá trị kinh tế lớn…
Lượng dầu Nga nhập khẩu vào Ấn Độ đã tăng lên mức cao kỷ lục trong bối cảnh xung đột tại Vùng Vịnh làm gián đoạn nguồn cung năng lượng...
Trong ngày 24/8, Mỹ sẽ công bố "cuộc tấn công tài chính lớn nhất từ trước đến nay" nhằm vào Iran - Bộ trưởng Bộ Tài chính Mỹ Scott Bessent tuyên bố vào tối ngày 23/8 theo giờ Mỹ...
Trong nỗ lực giảm phụ thuộc vào khoáng sản Trung Quốc, châu Âu đối mặt nguy cơ rơi vào thế phụ thuộc mới, khi Mỹ có thể trở thành “một Trung Quốc thứ hai” trong chuỗi cung ứng...
Trong cuộc đua phát triển trí tuệ nhân tạo, Trung Quốc đang mở rộng mạnh mẽ các trung tâm dữ liệu từ những đô thị ven biển về các khu vực nông thôn, miền núi phía Tây, nơi có quỹ đất rộng, khí hậu mát mẻ và nguồn năng lượng tái tạo dồi dào...
Trong khuôn khổ Diễn đàn “Hoàn thiện chính sách tạo lợi thế cạnh tranh thúc đẩy phát triển năng lượng” do Tạp chí Kinh tế Việt Nam/VnEconomy tổ chức, các chuyên gia pháp lý và kinh tế đã đưa ra những góc nhìn sâu sắc về yêu cầu cải cách thể chế, trọng tâm là dự thảo Luật Dầu khí (sửa đổi).
Không chỉ mở rộng, giao thêm thẩm quyền tự chủ đầu tư, kinh doanh cho doanh nghiệp mà còn giao cho Tập đoàn Công nghiệp - Năng lượng Quốc gia Việt Nam là đơn vị chủ lực thay mặt cho Nhà nước để quản lý hợp đồng về dầu khí. Đó là những thay đổi rất lớn từ Luật Dầu khí (sửa đổi) hiện nay.