
Liên quan đến câu chuyện giữa tuổi nghỉ hưu và tuổi nghề, ông Bùi Sỹ Lợi, Phó chủ nhiệm Uỷ ban các vấn đề xã hội của Quốc hội cho rằng, cần phân biệt rõ ràng hai vấn đề này với nhau, không có chuyện người ở lại làm việc lâu hơn là "giữ chỗ người khác".
Theo ông Lợi, tuổi nghề hiện nay là để khẳng định người lao động có thể làm nghề đến một độ tuổi nhất định, còn tuổi nghỉ hưu là cho Chính phủ quy định khi nữ đủ 55 tuổi và nam đủ 60 tuổi theo quy định hiện hành, với điều kiện cần có ít nhất 20 năm đóng bảo hiểm xã hội.
Trên thực tế, hiện vẫn có những nghề mà người lao động chỉ làm đến 35 - 40 tuổi là kết thúc nghề nhưng không thể nghỉ hưu ở tuổi này như nghệ sỹ, diễn viên xiếc, thể thao…rất khó để nghỉ hưu đúng tuổi.
Do đó, ông Lợi cho rằng, hai vấn đề phải phân biệt rất rõ ràng là tuổi nghề không trùng với tuổi hưu. Tuy nhiên, vẫn có trường hợp hai tuổi này trùng nhau, chẳng hạn nghề khai thác than hầm lò thì tuổi nghề của người lao động chỉ đến 50 tuổi, nhưng được cho phép nghỉ hưu vì suy giảm khả năng lao động.
Từ thực tế trên, theo ông Lợi trong chính sách sẽ phải xử lý hai bài toán ngược, nếu tuổi nghỉ hưu cao hơn tuổi nghề thì một là phải chuyển người lao động sang làm công việc khác cho đủ tuổi nghỉ hưu, để khi về hưu đảm bảo cho họ có mức lương hưu cao hơn.
Hai là nếu người lao động không còn đủ khả năng làm việc và được quyền nghỉ hưu sớm thì tiền lương sẽ không bị khấu trừ. "Phải hiểu rõ vấn đề như vậy, đây là hai bài toán ngược mà", ông Lợi phân tích.
Đối với những trường hợp làm việc cao hơn tuổi nghề chỉ rơi vào các nhóm chuyên gia, người không giữ chức vụ lãnh đạo, và số này chủ yếu tập trung vào các ngành khoa học, y tế, giáo dục.
"Họ đều có chuyên môn cao, giả sử chúng ta cho về hưu sớm thì họ cũng rất đồng tình, bởi vì chỉ cần ra ngoài sẽ có nhiều đơn vị thuê ngay với mức lương cao. Tôi biết có những bác sỹ trong nhà nước lương cao nhất chỉ đạt 30 triệu đồng/tháng, nhưng nếu nghỉ hưu ở tuổi 60 và ra đi làm bên ngoài thì lương có thể lên hàng trăm triệu, vậy tại sao nhà nước không sử dụng người có kỹ năng trình độ như vậy", ông Lợi đặt vấn đề.
Theo vị Phó chủ nhiệm, việc sử dụng lực lượng lao động này không chỉ phát huy được chất lượng nguồn nhân lực cao mà vấn đề quan trọng là những người có chuyên môn sẽ truyền đạt lại kinh nghiệm, đào tạo, rèn luyện kiến thức cho lớp trẻ, điều này mới là vấn đề cần thiết cho sự phát triển của xã hội.
"Chúng ta đừng nghĩ họ ở lại là chiếm chỗ của người khác, bác sỹ hay giáo sư phải mất hàng chục năm mới có được những kinh nghiệm sâu như vậy mà không phải ai ra trường cũng có được. Bài toán giữa tuổi đời, tuổi nghề và tuổi nghỉ hưu là phải giải quyết hết sức sòng phằng", ông Lợi nhấn mạnh.
Theo ông, với những nghề mà người lao động chưa đủ tuổi nghỉ hưu và còn khỏe mạnh thì được chuyển sang làm việc khác để tiếp tục cống hiến đến khi đủ tuổi nghỉ hưu. Tuy nhiên, khi tuổi nghề chưa đạt đến tuổi nghỉ hưu nhưng người lao động không còn đảm bảo sức khỏe thì đương nhiên phải cho về hưu, đó là tính nhân văn của chính sách.
"Làm gì có chuyện bắt người ốm đau, suy giảm khả năng lao động phải làm việc hết cuộc đời mới được nghỉ hưu, hai vấn đề này chúng ta phải tính rất rõ ràng. Tôi nghĩ chúng ta hiện nay vẫn đang luẩn quẩn câu chuyện rằng cứ ở lại là giữ chỗ của người khác. Không hề có chuyện đó, chuyên gia ở lại không giữ chỗ ai cả trừ trường hợp ở lại để làm lãnh đạo. Nhưng, quy định có rồi, tối đa cũng chỉ đến 62 tuổi thôi, tới đây khi tuổi hưu của nữ tăng lên 60 thì cũng chỉ giữ ở mức đó. Câu chuyện là như vậy, bài toán này phải xử lý một cách thỏa đáng", ông Lợi nhấn mạnh.
Trước đó, tại báo cáo tiếp thu, giải trình ý kiến đại biểu Quốc hội và ý kiến thẩm tra của Ủy ban về các vấn đề xã hội về dự án Bộ luật Lao động (sửa đổi) hồi đầu tháng 8, ban soạn thảo cho biết, đa số ý kiến đồng ý điều chỉnh tăng tuổi nghỉ hưu theo phương án 1, tức là kể từ ngày 1/1/2021, mỗi năm tăng 3 tháng với nam, 4 tháng với nữ để tuổi nghỉ hưu của nữ là 60 tuổi vào năm 2035, tuổi nghỉ hưu của của nam là 62 vào năm 2028.
Hiện, Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội đang tiến hành tổng rà soát các nghề, công việc nặng nhọc, độc hại, nguy hiểm để ban hành một danh mục thống nhất các công việc, ngành nghề, vị trí việc làm thuộc trường hợp đặc biệt mà người lao động có thể được nghỉ hưu ở độ tuổi thấp hơn. Dự kiến, tháng 9/2019 sẽ hoàn thành.
Ủy ban Thường vụ Quốc hội vừa ban hành Nghị quyết số 09/2026/UBTVQH16 quy định quy chế lập, thẩm tra, quyết định kế hoạch tài chính 5 năm quốc gia, kế hoạch đầu tư công trung hạn vốn ngân sách nhà nước, dự toán ngân sách nhà nước, phương án phân bổ ngân sách trung ương và phê chuẩn quyết toán ngân sách nhà nước hằng năm...
Luật Báo chí 2025 ra đời mở rộng không gian hoạt động báo chí, xác lập địa vị pháp lý các kênh nội dung đưa lên không gian mạng; thúc đẩy chuyển đổi số và mô hình báo chí đa dịch vụ, tăng cường quản lý của nhà nước.
Trưởng Ban Tuyên giáo và Dân vận Trung ương Trịnh Văn Quyết yêu cầu báo chí đổi mới nội dung, tăng phân tích chính sách, đồng hành cùng tăng trưởng hai con số và củng cố niềm tin xã hội.
Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm đề nghị Việt Nam và Hàn Quốc thúc đẩy hợp tác hạ tầng, năng lượng tái tạo, đóng tàu, nhân lực chất lượng cao, hướng tới thương mại 150 tỷ USD đến 2030.
Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm yêu cầu, mục tiêu lớn nhất và cũng là thước đo quan trọng nhất của Nghị quyết 57 trong giai đoạn mới: Người nông dân phải từng bước trở thành những người nông dân số, làm chủ công nghệ nông nghiệp hiện đại; người công nhân phải làm chủ công nghệ và thiết bị tiên tiến; đội ngũ doanh nhân phải trở thành lực lượng tiên phong của đổi mới sáng tạo...
Việt Nam cũng đã từng bước hoàn thiện hành lang pháp lý cho hình thành, phát triển thị trường carbon, vận hành sàn giao dịch carbon trong nước, đồng thời chủ động kết nối với thị trường quốc tế. Các chuyên gia là đại diện cơ quan quản lý, các chuyên gia trong nước và quốc tế, doanh nghiệp về tiềm năng, sẽ cùng phân tích các cơ hội cũng như những vấn đề đặt ra và kiến nghị giải pháp để khai thác hiệu quả sân chơi mới này.
Sau chặng đường kinh tế nửa đầu năm, câu hỏi đặt ra lúc này là liệu Việt Nam có thể đạt mục tiêu tăng GDP hai con số, đồng thời vẫn kiểm soát được lạm phát và giữ vững ổn định kinh tế vĩ mô hay không. Đây không phải là sự lựa chọn giữa tăng trưởng hay ổn định. Vấn đề cốt lõi là lựa chọn phương thức điều hành như thế nào để đạt được cả hai mục tiêu với chi phí thấp nhất.